“Tình yêu là món quà lớn nhất của mỗi người” – Jean Anouilh
Lâu lắm rồi em mới dậy sớm như thế. Bước ra ban công, em chợt thấy se lạnh, cảm giác sương đêm vẫn còn phủ kín, từng chiếc lá như cũng thu mình lại, trầm ngâm.
Và kìa, một mùi hương ngọt dịu lẩn quất đâu đây, hương của loài hoa có lần em tha thẩn nhặt rồi ép vào trang vở. Đó cũng là loài hoa mà anh yêu thích, khi hào hứng kể rằng: Trước cửa nhà anh có một cây ngọc lan…
Anh kể, buổi sáng anh thường được đánh thức một cách đặc biệt, khi bỗng có cơn gió hữu tình nào ùa đến, cuốn anh vào hương ngọc lan ngọt ngào. Choàng mắt bật dậy, anh thường mở tung cửa sổ để hít hà mùi hương đầy quyến rũ ấy. Anh rất hay nói với em về ngọc lan, về cánh cửa sổ mở ra không gian trong lành, về những chuyện con con làm anh bật cười và thấy đời dịu dàng. Anh bảo, giọng em trẻ con và tinh khôi như hương ngọc lan buổi sớm, lúc nào cũng khiến anh cảm nhận được sự yên bình. Câu nói ấy như sợi tơ, đã giăng mắc lòng em suốt một thời gian dài.
Em đã thấy hạnh phúc mỗi khi nghe anh huyên thuyên mọi thứ. Anh lúc ấy như một cậu bé, nhìn điều gì cũng háo hức, muốn chia sẻ. Anh tự nhận rằng, chưa bao giờ anh thấy cuộc đời có nhiều thứ thú vị đến thế, rằng em là người đầu tiên giúp anh thấy cái quý giá của cuộc sống này. Em trở thành người đầu tiên kể từ đó, người đầu tiên nghe anh kể về những gì diễn ra xung quanh, lắng nghe những điều anh suy nghĩ, trăn trở, người đầu tiên anh tìm đến khi cần quyết định một việc quan trọng, hay bản thân anh đang bối rối, phân vân…
Nhưng, ngay khi em hiểu niềm vui của người đầu tiên thì cũng là lúc em nhận ra rằng, điều em có đáng lẽ nên thuộc về một người khác. “Thứ hạng” người đầu tiên mà em được anh trao tặng không khiến em thực sự hạnh phúc khi phải áy náy rằng, mình đã vô tình đẩy một người xuống vị trí thứ hai. Có lẽ với anh, điều ấy không quan trọng, và người vẫn hằng ngày ở bên anh cũng chẳng phải lo lắng gì về một người “hữu danh vô thực” như em. Chỉ là, trái tim em cứ nhắc nhở mình rằng, hãy biết dừng lại, và thời gian sẽ giúp người ấy tìm lại vị trí đầu tiên.
Hơn hai năm kể từ khi em không còn là người đầu tiên anh chia sẻ mọi thứ, cũng là từng ấy thời gian mình chưa trò chuyện lại. Em hít một hơi thật dài hương ngọc lan buổi sớm rồi quay trở vào phòng. Hôm nay, anh là người đầu tiên mà em nghĩ đến…
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )
Home
»
»Unlabelled
» Em đã thấy hạnh phúc mỗi khi nghe anh huyên thuyên mọi thứ
Tuesday, 14 October 2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời Giàu, sang, xấu, đẹp .... Khắp muôn nơi... Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ Vướng mắc ,,, Bao giờ tâm...
-
Đây là thể loại game đấu thú online cho điện thoại được rất nhiều bạn trẻ yêu thích Game có cốt truyện, lỗi chơi tương tự như bộ phim hoạt...
-
Câu chuyện 5: Anh mãi yêu em, Đậu Biếc ạ! Trà chanh tình yêu - Hôm ấy, trời nhiều mưa. Phố nằm phơi mình trong gió lạnh. Em băng qua màn mư...
-
Nếu muốn tân trang cho chiếc điện thoại của mình thêm nghộ nghĩnh, đáng yêu bằng những Hình nền tình yêu thì hay xem qua bài viết này Bộ h...
-
Góc trái tim xin gửi đến các bạn những hình ảnh động, hình ảnh đẹp về chủ đề giáng sinh và chúc mừng năm mới. Bạn có thể dùng làm thiệp gửi...
-
" Bạn có bao giờ tự hỏi rằng trên đời này, người bạn yêu nhất là ai? Câu chuyện mà Trà chanh Radio chia sẻ với các bạn trong những giờ ...
-
Trà chanh tình yêu: "Vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình. Vậy nên anh không cần xin lỗi em đâu, mà hãy để em t...
-
Trà chanh tình yêu: N gười ta thường nói: tình cảm con người đối với nhau luôn quan trọng hơn vật chất và tiền bạc... Xin lỗi... vì anh n...
-
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên, Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến..." Làm thế ...
-
♦ Thất vọng... Là khi anh không hiểu những gì em muốn nói ♦ Tũi thân... Là khi anh nói ra 3 tiếng "Tùy em thôi" ♦ Hụt hẫng... Là k...

0 comments:
Post a Comment