♥ Hóa ra . . để đi đến tận cùng của…Yêu Thương. . .
phải đi ngang qua con đường mang tên…Nước Mắt và Chia Ly…♥
Em nhỏ hơn tôi hai tuổi. Hồi còn học phổ thông, chúng tôi sinh hoạt chung trong câu lạc bộ sáng tác thơ văn của trường. Hai đứa thân thiết như chị em ruột, đi đâu cũng có nhau. Cả hai cùng mến mộ một anh bạn chung trường. Chín năm sau, em gọi người ấy là chồng. Tôi thì vẫn một mình một bóng.
Trong khi tôi xem chút rung động thuở học trò chỉ là mây bay gió thoảng thì em đã “chiến đấu” bền bỉ mấy năm liền với mối tình đầu của anh. Nắm được hạnh phúc, em rạng ngời trong lễ cưới. Tôi chuyển sang làm cho chi nhánh của công ty ở tỉnh. Một thời gian dài sau đó chị em không liên lạc với nhau. Tôi cứ tưởng em đang yên ấm. Không ngờ một đêm, em bất ngờ kết nối với tôi trên mạng. Em bảo đang chán nản và thất vọng về hôn nhân của mình. Nguyên nhân bắt đầu từ chuyện đến giờ cả hai vẫn chưa thể có con, dù chồng em kiên trì chạy chữa.
Sau lần đó, cứ vài ba ngày chúng tôi lại cùng tán gẫu. Tôi khuyên vợ chồng em kiên nhẫn và đặt niềm tin vào bác sĩ. Rồi tôi thật thà kể em nghe chuyện tình cảm của mình. Ngoài 30 tôi mới gặp được mối tình đầu. Lúc đó, vợ chồng tôi đang chuẩn bị cưới. “Khi nói về tình yêu, chị hồn nhiên như một cô bé mới lớn vậy đó. Em thích trò chuyện với những người đang yêu, thấy đời tươi trẻ và toàn màu hồng. Phải sống thật hạnh phúc chị nhé”. Những lời động viên của em khiến tôi cảm giác tình bạn bao năm thêm khắng khít. Em nằng nặc muốn biết mặt bạn trai và những câu chuyện vụn vặt trong tình yêu của tôi. Nghĩ chẳng phải là bí mật gì ghê gớm nên tôi không giấu giếm.
Từ lúc sinh con, tôi cảm giác hai vợ chồng hơi xa cách. Nghĩ điều đó là bình thường nên tôi dồn tất cả sự quan tâm cho con gái nhỏ. Anh cũng rất yêu con. Phần lớn thời gian có mặt ở nhà anh đều quanh quẩn bên bé. Con gái khôn lớn từng ngày, biết lật, biết bò, biết bập bẹ những tiếng đầu nôi… Ngần ấy thời gian trôi qua, chồng tôi vẫn hững hờ, ngại “đụng chạm” với vợ. Linh tính có điều gì đó không ổn, tôi bắt đầu để ý đến sinh hoạt của chồng. Không khó để tìm ra nguyên nhân vì anh ấy có thói quen bừa bộn. Mất một buổi chiều lục tung “đống rác” trong laptop của anh, tôi bàng hoàng, đau đớn với mớ bằng chứng. Tại sao lại là em?
Tôi lơ mơ nhớ ra gần đây, em thường lấp lửng kể về mối quan hệ trên mức tình bạn với người đàn ông bí mật, một người phong độ, tài giỏi, hệt như là hoàng tử bước ra từ giấc mơ tình yêu. Nhờ có người đó, em tìm lại được sự lãng mạn ngọt ngào, hứng thú với thơ ca và cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp. Khi tôi lên tiếng can ngăn, em phớt lờ: “Chồng em không ghen thì chị lo làm gì”.
Mới Chủ nhật tuần trước, em hớn hở khoe đang cùng anh dạo một vòng ngoại ô bằng xe đạp. Đối chiếu bằng chứng, tôi đau đớn nhận ra những dòng nhật ký dành cho tình nhân ở blog của em đúng là viết cho người đàn ông bên gối của tôi. Em chắp nối thông tin qua những lần tôi kể rồi chủ động làm quen anh trên mạng xã hội. Chồng tôi mê văn chương. Gặp đúng bạn “hợp gu”, anh say mê trao đổi, thân tình rồi lạc lối lúc nào không hay.
Nằm mơ tôi cũng không nghĩ mình bị đứa em thân thiết lợi dụng. Em lần dò qua tôi để hiểu tính cách, sở thích, thói quen của anh. Em thản nhiên nhắc nhở tôi phải chăm sóc chồng, nấu các món anh thích để giữ lửa tổ ấm. “Thành thật mong anh chị bình yên, sống đời với nhau, không trắc trở mệt mỏi như tụi em”. Tôi cứ nghĩ đó là những lời chân tình, đâu ngờ niềm tin đã bị đánh cắp từ bao giờ.
Chồng tôi thú nhận rất yêu vợ con, không bao giờ muốn gia đình ly tán. Anh nói chẳng hiểu tại sao lại bị cuốn theo em. “Chỉ là anh ham chơi, hẹn hò cà phê, đi dạo chứ chưa vượt qua giới hạn”. Anh hứa sẽ chấm dứt quan hệ, xin tôi bỏ qua và đừng làm lớn chuyện. Tôi cũng muốn quên hết, muốn xem như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng bát nước đổ đi làm sao hốt lại cho đầy?
Sau đêm trắng suy nghĩ, tôi quyết định cắt đứt liên lạc với em mà chẳng nói một lời nào. Không tìm được cả hai vợ chồng tôi, em quáng quàng hỏi thăm khắp nơi. Qua điện thoại, em khóc, bảo chồng đã đưa em đơn ly hôn. Rồi em biện minh cho hành động của mình: “Tại em buồn, mất phương hướng nên mới bám víu vào tình cảm của anh chị”. Tôi không mắng mỏ, cũng không an ủi sẻ chia. Trong tôi chỉ có cảm giác sợ hãi. Một khi lòng tin đã bị đánh cắp, tôi không muốn có thêm bất cứ sự liên hệ nào nữa.
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )
Home
»
»Unlabelled
» Nhưng bát nước đổ đi làm sao hốt lại cho đầy?
Thursday, 16 October 2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời Giàu, sang, xấu, đẹp .... Khắp muôn nơi... Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ Vướng mắc ,,, Bao giờ tâm...
-
" Bạn có bao giờ tự hỏi rằng trên đời này, người bạn yêu nhất là ai? Câu chuyện mà Trà chanh Radio chia sẻ với các bạn trong những giờ ...
-
Trà chanh tình yêu: "Vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình. Vậy nên anh không cần xin lỗi em đâu, mà hãy để em t...
-
Đây là thể loại game đấu thú online cho điện thoại được rất nhiều bạn trẻ yêu thích Game có cốt truyện, lỗi chơi tương tự như bộ phim hoạt...
-
Nếu muốn tân trang cho chiếc điện thoại của mình thêm nghộ nghĩnh, đáng yêu bằng những Hình nền tình yêu thì hay xem qua bài viết này Bộ h...
-
Góc trái tim xin gửi đến các bạn những hình ảnh động, hình ảnh đẹp về chủ đề giáng sinh và chúc mừng năm mới. Bạn có thể dùng làm thiệp gửi...
-
♦ Thất vọng... Là khi anh không hiểu những gì em muốn nói ♦ Tũi thân... Là khi anh nói ra 3 tiếng "Tùy em thôi" ♦ Hụt hẫng... Là k...
-
Trà chanh tình yêu: N gười ta thường nói: tình cảm con người đối với nhau luôn quan trọng hơn vật chất và tiền bạc... Xin lỗi... vì anh n...
-
Sẽ có lúc bạn thấy tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không phải là bình yên . Khi gió chiều hanh hao thổi qua cánh đồng hoặc trên n...
-
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên, Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến..." Làm thế ...

0 comments:
Post a Comment