“Anh yêu em không phải vì em là ai mà là anh là ai khi anh bên cạnh em” – Roy Croft
Anh thường đi sau tôi, lặng lẽ bước từng bước chậm rãi chỉ để được ngắm mái tóc dài. Đó là những ngày tháng cấp ba trường huyện, khi chúng tôi đang là những cô cậu học sinh cấp ba đầy mơ mộng.
Có lẽ cũng vì mơ mộng nên tôi đã nuôi cho mình mái tóc dài chấm ngang lưng, đâu biết có người đã thả nỗi nhớ vào mái tóc mình.
Anh học lớp toán ở lầu một, phòng học ngay cạnh cầu thang lên xuống; còn tôi học lớp văn ở lầu hai. Mỗi buổi sáng, tôi muốn lên cầu thang lớp mình phải lướt ngang lớp của anh. Lớp toán đông con trai, mỗi lần nữ sinh đi qua là bao ánh mắt dõi nhìn, có người còn buông lời trêu chọc. Tôi bước thật nhanh qua, cảm giác như phía sau lưng, ánh mắt ấy quá đỗi da diết trông theo.
Từ đó, tôi không còn vô tư nữa. Mỗi lần đùa giỡn với đám bạn gái đi chung trên đường về nhà sau giờ tan học, tôi thận trọng và ý nhị hơn, bởi biết đâu anh đang ở phía sau mình. Một lần, không chịu được tôi bất ngờ quay lại, bắt gặp ánh mắt anh nồng ấm quá đỗi. Trái tim chết lặng, tôi chỉ biết câng mặt lên, lắp bắp: “Nhìn chi vậy hả?”. Anh nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt trìu mến nhìn tôi: “Ngắm tóc dài của em”. Tôi cứng họng, không biết đáp lại thế nào, quay bước đi thật nhanh, lòng thầm nghĩ: “Vậy tui sẽ cắt tóc dài đi cho hết ngắm”. Nhưng, tôi đã không cắt đi mái tóc của mình.
Suốt mùa hè năm lớp mười một ấy bỗng trở nên dài đằng đẵng. Tôi nhớ anh. Lần đầu tiên tôi biết thế nào là rung động. Vào năm học mới, tôi cố ý tỉa gọt mái tóc cho mềm hơn, thả hững hờ mỗi khi đi qua sân trường. Lúc nào cũng vậy, luôn có ánh mắt đang dõi theo trìu mến từ lầu một, chỉ cần tôi ngước lên thôi là có thể bắt gặp. Nhưng, tôi chưa bao giờ đủ can đảm để làm vậy.
Chúng tôi cũng không bao giờ đủ can đảm để nói lời yêu. Tôi và anh cứ lặng thinh cảm mến nhau trong những ngày tháng học trò ấy. Rồi mùa phượng vĩ cuối cùng cũng đến. Sức lực, tâm trí dồn hết vào các kỳ thi, chúng tôi giã biệt mái trường.
Một ngày ngoảnh lại, tim tôi chợt nhói lên vì nhận ra lời yêu có lẽ đã rơi rớt đâu đó nơi sân trường ngập nắng. Đã gần chục năm trôi qua, tóc dài và anh giờ đã xa xôi lắm.
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )
Home
»
»Unlabelled
» Rồi mùa phượng vĩ cuối cùng cũng đế
Tuesday, 14 October 2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời Giàu, sang, xấu, đẹp .... Khắp muôn nơi... Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ Vướng mắc ,,, Bao giờ tâm...
-
" Bạn có bao giờ tự hỏi rằng trên đời này, người bạn yêu nhất là ai? Câu chuyện mà Trà chanh Radio chia sẻ với các bạn trong những giờ ...
-
Trà chanh tình yêu: "Vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình. Vậy nên anh không cần xin lỗi em đâu, mà hãy để em t...
-
Đây là thể loại game đấu thú online cho điện thoại được rất nhiều bạn trẻ yêu thích Game có cốt truyện, lỗi chơi tương tự như bộ phim hoạt...
-
Nếu muốn tân trang cho chiếc điện thoại của mình thêm nghộ nghĩnh, đáng yêu bằng những Hình nền tình yêu thì hay xem qua bài viết này Bộ h...
-
Góc trái tim xin gửi đến các bạn những hình ảnh động, hình ảnh đẹp về chủ đề giáng sinh và chúc mừng năm mới. Bạn có thể dùng làm thiệp gửi...
-
♦ Thất vọng... Là khi anh không hiểu những gì em muốn nói ♦ Tũi thân... Là khi anh nói ra 3 tiếng "Tùy em thôi" ♦ Hụt hẫng... Là k...
-
Trà chanh tình yêu: N gười ta thường nói: tình cảm con người đối với nhau luôn quan trọng hơn vật chất và tiền bạc... Xin lỗi... vì anh n...
-
Sẽ có lúc bạn thấy tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không phải là bình yên . Khi gió chiều hanh hao thổi qua cánh đồng hoặc trên n...
-
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên, Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến..." Làm thế ...
.jpg)

0 comments:
Post a Comment