Thấy vậy đó, không dễ chút nào! Thấy vậy đó là thấy trong sự chuyển động, trong sự đổi thay không ngừng. Thấy như mộng huyễn, như bào ảnh…không dể chút nào! Và điều thú vị, khi vượt qua được cái “thị” rồi sẽ thấy cái “như”, “Chân như”, “Như như”. Có khi sững sốt, có khi bỡ ngỡ. Ngày hôm qua đâu rồi? Dòng sông có còn níu mãi bờ sông? Thả một hòn sõi đánh dấu chỗ thuyền trôi? Cầu vồng bảy màu rực rỡ kia chỉ là hơi nước tung tóe và một chút nắng nhoài qua kẽ lá? Vậy mà không phải vậy. Không phải vậy mà vẫn vậy. Một lúc nào đó có thể vượt qua, vượt ra, vượt lên để mà ngẩn ngơ. Ấy là lúc cái thấy, cái nghe nằm ngoải những đường dẫn truyền thần kinh-vật lý và sinh lý. Thấy như thật là chưa phải thật. Mới gần thật. Còn phải bóc tách nhiều lớp vường víu chằng chịt, xô đẩy dày đặc chung quanh.
Khi có tuổi, mắt ta mờ đi, tai ta lãng đãng. Nhờ vậy mà cái nhìn cái nghe bớt vướng víu bộn bề, bớt lận đận đếm đo. Hôm nào đó ta chợt nhìn ra ta, nhìn ra người. Rồi thấy người cũng là ta, mà ta cũng là người. Chu Mạnh Trinh kêu lên: “Ta cũng nòi tịnh, thương người đồng điệu. Có người Tư Mã đượm mùi áo xanh nắn nót giàn bầu nậm. Có người xuống ngựa, có kẻ dùng chèo, canh khuya lau lách đìu hiu”.
Sẻ chia, ấy là hạnh phúc. Hạnh phúc rất đơn sơ. Huy Cận nói vây. Chợt nghe tiếng chim. Chợt thấy ánh nắng. Là lay ngoài khung cửa. Mới toanh, lạ lẩm, giật mình. Như chàng thi sĩ sụp lạy cái bông bụp ngoài bờ rào hàng ngày vẫn lại qua. Lâu nay vẫn nhìn mà không thấy. Vẫn nghe mà không biết. Thân quen mà xa lạ. Thì ra phép lạ quanh đây: khi bước đi những bước lẫm đẫm trẻ thơ, khi đứng tần ngần dáng đứng người lớn…Rồi tủm tìm cười một mình, tức cười. Không phải muốn cười mà tức cười. Tức mà cười. Nụ tức cười đó là nụ cười của tượng đá ngàn năm hay của người đẹp trong tranh có phải? Cho nên nó bỡ ngỡ mà hồn nhiên, nó ngây ngô mà huyền bí, nó…nói không được!
Một nhà sư sau khi tu hành đắc đạo đã bộc bạch: “Tôi ba mươi năm trước khi chưa học thiền, thấy núi là núi, thấy sông là sông, sau nhân theo bậc thiện tri thức, chỉ cho chổ vào, thấy núi chẳng phải núi, thấy sông chẳng phải sông, rồi nay thể nhập chốn yên vui, lại thấy núi là núi, thấy sông là sông”.
Tuổi 65 như tuổi 15. Bước vào một thời kỳ mới lạ. Dậy thì mà không phải dậy thì. Không phải dậy thì mà dậy thì. Nhìn đã khác, thấy đã khác. Đã thấy núi là núi, thấy sông là sông chưa?
Đỗ Hồng Ngọc (Tặng NC) |
Friday, 8 July 2016
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Kiếp người - bọt sóng biển mênh mông. Sống chết tại thiên, chớ bận lòng. Nắng đẹp bình minh, chiều xạm tối. Mùa xuân lá mọc, héo mùa đông. L...
-
Vài động tác đơn giản có thể giúp các bạn cắt đứt nhanh cơn ho, sổ mũi, chãy mũi do cảm lạnh bất thường. Ho, nghẹt mũi, cảm cúm… là chuyện t...
-
Có người hỏi Thiền sư: “Điều đáng sợ nhất trên cõi đời này là gì?” Thiền sư đáp: “Dục vọng!” Người đó lộ vẻ hoài nghi. Thiền sư nói: “Hãy đ...
-
Tia nắng mặt trời là một năng lượng. Tuy bên ngoài có vẻ như ánh nắng chỉ lặng lẽ và không làm gì hết, nhưng nhờ nó mà chiếc lá được xanh, m...
-
Luân hồi (Samsàra): Là sự sống chết nối tiếp nơi một chúng sinh. Như chúng ta biết, dòng nhân quả diễn tiến một cách tương tục mà không bị h...
-
Chúng ta không quan trọng mình là ai, sinh ra từ đâu mà quan trọng ở việc chúng ta sẽ đi đến đâu. Giá trị của mỗi cá nhân cũng không nằm ở v...
-
Truyện tình yêu cảm động, những câu chuyện tình yêu Truyện tình yêu định mệnh cay đắng Anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đ...
-
Osho kính yêu, Lần đầu tiên tôi thấy người chết là khi tôi thấy bà mình chết. Bà nằm trên giường, tái nhợt và yên bình, lặng lẽ và hạnh phúc...
-
...Tôi đã rao bán trinh tiết của mình Dư luận có quyền lên án, có quyền khinh bỉ hành động của tôi. Nhưng tôi đã lựa chọn cái việc lạ đời đó...
-
“Trong đời người, mỗi một phần thoải mái và tự tại, sau lưng đều có người khác trả giá, ngàn vạn lần đừng cho rằng mọi điều mình có đều là đ...

0 comments:
Post a Comment