Tình cờ em nhìn thấy anh trong cái hỗn độn xô bồ của cộng đồng mạng có hàng triệu người truy cập mỗi giờ. Facebook với những kết nối thật-ảo, bạn bè, bạn của bạn bè. Trong danh sách dài dằng dặc những bạn bè của bạn bè ấy, em đã thấy anh.
Em vẫn tưởng hình ảnh của anh trong em đã mãi mãi dừng lại ở ngày cuối cùng ấy, với những nhánh bằng lăng bắt đầu nhạt màu, bên chiếc ghế đá cũ kỹ phủ đầy sắc nắng. Em vẫn tưởng chúng ta sẽ chẳng còn quen biết nhau, khi bàn tay em không còn nằm trong tay anh nữa, khi em quay mặt bước đi còn anh lặng lẽ ở lại… Thế mà, anh ở ngay kia, chỉ sau một cái click chuột.
Từ khi chia tay nhau, em một mực trốn mọi liên lạc. Năm năm, em lảng tránh những câu hỏi về anh, lảng tránh câu chuyện gợi lại những ngày xưa cũ. Chỉ trong lòng em biết, để phong kín hình ảnh anh trong chiếc bình ký ức, mọi thứ thật không dễ dàng…
Những lúc cô đơn, mệt nhoài vì những trắc trở không tên trong cuộc sống, em vẫn tìm đến những bản tình ca anh đã hát cho em. Ngày ấy, người hát tình ca là anh thường xuất hiện trước “công chúng” toàn trường với những ca khúc về thầy cô, bạn bè, tuổi thơ, có khi cả nhạc tiền chiến. Em ấn tượng trước chàng trai có dáng vẻ lãng tử và đôi mắt đen thẳm. Và, khi vô tình nghe bản tình ca anh hát trong khu đất trống, nơi em vẫn lang thang mỗi buổi chiều, trái tim em đã thực sự thổn thức. Sau này khi yêu nhau, anh mới bật mí rằng, em là người đầu tiên nghe anh hát tình ca, rằng buổi chiều ấy chẳng phải vô tình. Anh bảo, em sẽ là người duy nhất được nghe anh hát tình ca. Mãi mãi.
Tay em run run, ngập ngừng. Chỉ một cú click thôi, thế giới của anh sẽ hiện ra đầy đủ, từ hình ảnh cho đến các mối quan hệ, cả những tâm trạng riêng tư, những điều anh suy nghĩ. Chưa đầy hai giây để em “xâm nhập” vào thế giới ấy. Hiện ra ngay trước mắt em là anh, với khuôn mặt gầy, dáng vẻ chững chạc và đôi mắt dường như chất chứa nhiều nỗi buồn hơn trước. Lẫn trong những dòng tâm sự và câu chuyện của anh với bạn bè, em thấy cả bóng dáng mình, cả em của ngày xưa và em hiện tại với mọi biến cố lớn nhỏ. Anh nói anh đã không hát tình ca từ ngày đó, rằng những bản tình ca của anh chỉ dành cho một người.
Em vụng về di chuột lên góc phải màn hình, đóng lại thế giới tâm trạng của anh. Năm năm và sự im lặng dõi theo của người hát tình ca khiến em bối rối. Bất chợt, trái tim em thổn thức…
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

0 comments:
Post a Comment