Đến một lúc nào đó, những giọt nước mắt mà anh đã để lại cho em sẽ khô đi nhưng còn nỗi đau này là mãi mãi.
Nhớ ngày xưa, vào khoảng tháng Sáu, tháng Bảy, gió Lào bắt đầu ào ạt khắp ngõ nẻo nhà mình.
Đó là những cơn gió không bao giờ biết nghỉ. Nơi nào chúng đi qua thì ở đó sông hồ bị vắt kiệt nước, cây cỏ lẫn mặt người héo mòn vì khô rạc. Rong ruổi chừng nửa tháng, đột ngột gió vặt trụi lá trên cây, ném xuống đất, đảo qua đảo lại thành những luồng lá, khúc khích cười rồi bỏ chạy...
Thì ra là mưa về...
Gọi là mưa thế thôi, thực ra nó là những hạt nước liều lĩnh dám vượt dãy Trường Sơn cao ngất để tìm đến vùng đất của người Việt. Cơn mưa hiếm hoi ấy không đủ làm lành vết thương nứt nẻ của đồng ruộng, không đủ hồi sinh cho những thân cây đã chết khô vì khát, càng không đủ để đánh thức con sông gần nhà tỉnh giấc sau cả quãng dài ngủ mệt... Ở quê mình, người ta gọi đó là mưa ngoi...
Thế rồi cơn mưa ngoi vội vã mất hút trong khoảng trời vẫn ngập tràn ánh nắng. Những cơn gió Lào trốn đâu đó lại khúc khích rủ nhau quay về. Gió quần quật ngày đêm, nghiêng ngả cả một góc trời...
Thế rồi mình bắt đầu đi học xa nhà. Ở thành phố hình như không có gió Lào. Một phần vì quãng đường quá xa, gió Lào bị mệt và yếu dần, phần nữa là vì ở đây là địa bàn của gió biển, chẳng nên khiêu chiến làm gì...
Lớn thêm chút nữa, mình ra Bắc học đại học. Tất nhiên ngoài ấy làm gì có gió Lào. Lúc ấy mới ngờ ngợ ra cái nắng ở Bắc khác quá với nhà mình.
Đêm qua nằm vật vã không ngủ nổi, lắng nghe gió quét lá ngoài sân, chợt nhớ ra đây là mùa của gió Lào. Vẫn là những cơn gió xào xạc ngày đêm nhưng mấy năm lại đây, gió Lào đã khác xưa... Nó bớt khốc liệt hơn. Nó hiền dịu hơn...
Vì sao thế?
Có thể vì dãy Trường Sơn đang dần bị phá, núi không đủ cây, không đủ cao để làm nên hiệu ứng phơn cho loại gió Tây Nam khi tràn sang nước Việt.
Vậy đấy... thế mới nói không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Ta của hôm qua, của hôm nay và ngày mai rồi sẽ khác. Nếu một ngày đứng trước gương sững sờ vì mình thay đổi nhiều quá thì cũng không nên lấy đó làm kinh sợ... Bởi vì đến một cơn gió cũng thay đổi cơ mà...
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )
Home
»
»Unlabelled
» Nhớ ngày xưa
Tuesday, 14 October 2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời Giàu, sang, xấu, đẹp .... Khắp muôn nơi... Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ Vướng mắc ,,, Bao giờ tâm...
-
Đây là thể loại game đấu thú online cho điện thoại được rất nhiều bạn trẻ yêu thích Game có cốt truyện, lỗi chơi tương tự như bộ phim hoạt...
-
Câu chuyện 5: Anh mãi yêu em, Đậu Biếc ạ! Trà chanh tình yêu - Hôm ấy, trời nhiều mưa. Phố nằm phơi mình trong gió lạnh. Em băng qua màn mư...
-
Nếu muốn tân trang cho chiếc điện thoại của mình thêm nghộ nghĩnh, đáng yêu bằng những Hình nền tình yêu thì hay xem qua bài viết này Bộ h...
-
Góc trái tim xin gửi đến các bạn những hình ảnh động, hình ảnh đẹp về chủ đề giáng sinh và chúc mừng năm mới. Bạn có thể dùng làm thiệp gửi...
-
" Bạn có bao giờ tự hỏi rằng trên đời này, người bạn yêu nhất là ai? Câu chuyện mà Trà chanh Radio chia sẻ với các bạn trong những giờ ...
-
Trà chanh tình yêu: "Vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình. Vậy nên anh không cần xin lỗi em đâu, mà hãy để em t...
-
Trà chanh tình yêu: N gười ta thường nói: tình cảm con người đối với nhau luôn quan trọng hơn vật chất và tiền bạc... Xin lỗi... vì anh n...
-
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên, Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến..." Làm thế ...
-
♦ Thất vọng... Là khi anh không hiểu những gì em muốn nói ♦ Tũi thân... Là khi anh nói ra 3 tiếng "Tùy em thôi" ♦ Hụt hẫng... Là k...
.jpg)

0 comments:
Post a Comment