Em có thể biến bầu trời thành sắc xanh lá cây, hay em có thể biến cỏ lá thành sắc xanh biển, nhưng em không thể ngăn anh ngừng yêu em!!!
Một ngày của mình thường bắt đầu từ lúc 5g30, khi cái điện thoại “củ chuối” báo thức. Và chẳng khác mấy so với Mr Bean, mình ấm ức tắt chuông mấy lần trước khi bải hoải đứng dậy, chào ngày mới.
Rồi thì, tất bật, cáu bẳn, nổi khùng. Đó chính xác là những tính từ không mấy dễ chịu để miêu tả cảnh diễn ra sau đó. Mình vội vàng đến mức có khi không kịp hớp một ngụm cà phê, sợ trễ học đứa lớn, quát đứa nhỏ nhì nhằng. Mình bon chen trên đường với tâm trạng phấp phỏng, chẳng biết sáng nay có kịp quẹt thẻ đúng giờ…
Ngang qua ngã tư, lần nào mình cũng nhớ rồi áy náy. Rằng có đứa bạn khá thân đồng hương, chung đại học, giờ thì đang ở cùng một quận, vậy mà từ Tết đến giờ chưa có dịp ghé qua, ngay cả gọi điện cũng thưa thớt lắm…
Người quen cũ tình cờ gặp lại, hối hả lưu số điện thoại, dù thừa hiểu, chẳng biết bao giờ mới gọi hỏi thăm nhau, từng lớp người cứ như đường một chiều, lướt qua là mất hút. Chẳng phải là không nhớ hay cố tình lãng quên gì, nhưng cuộc sống cứ cuốn ta về phía trước, hối hả thế nào…
Buổi chiều của mình mới thật sự... thê thảm. Mình tham lam quá. Lớp tập thể dục thì tiền đã đóng theo tháng, bỏ ngày nào tiếc ngày đó. “Độ” này có mấy người quen bên đối tác, không đi thì sợ mất mối quan hệ. Mà “mối quan hệ” là cái khái niệm vô chừng, hình như bây giờ ai cũng vin vào đó để mà bận rộn. Mình dường như cũng không là ngoại lệ. Vù ra đường thì day dứt với con. Khuya nào về cũng rón rén leo lên giường, thơm lên má đứa nhỏ, quàng tay ôm đứa lớn như bù đắp. Mà lòng vẫn hiểu, mấy hành động ngớ ngẩn đó thật ra chẳng chút ý nghĩa gì.
Ngay cả khi đang thảnh thơi nhất, sao mình vẫn thấy không có thời gian. Thời gian của mỗi người đều như nhau cả, ai cũng có chừng đó trong một ngày. Không phải đứa vụng thu vén, cớ gì cứ phải so đo ganh tỵ, dòm ngó xem tại sao thiên hạ rảnh rang còn mình luôn tất bật khốn khổ thế này? Mình ôm đồm, hay ham vui quá? Mình có là cá biệt, hay cuộc sống bây giờ, bản chất như thế, tình hình nó thế, mình có muốn cũng không thể sống khác được?
Ở nhà một ngày không ra đường là sự lạ. Ăn cũng vội vàng, ngủ cũng thấp thỏm, làm việc này thì lo nghĩ việc kia. Mình đôi lúc chợt ngộ ra, lâu lắm không quan tâm tới bản thân được nữa, chứ đừng nói là chăm sóc lo lắng cho ai. Bao lần tự nhủ, phải sống chậm lại thôi, chậm lại chút đi nào mà sao quá khó!
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )
Home
»
»Unlabelled
» Chậm lại một chút
Monday, 13 October 2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời Giàu, sang, xấu, đẹp .... Khắp muôn nơi... Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ Vướng mắc ,,, Bao giờ tâm...
-
Đây là thể loại game đấu thú online cho điện thoại được rất nhiều bạn trẻ yêu thích Game có cốt truyện, lỗi chơi tương tự như bộ phim hoạt...
-
Câu chuyện 5: Anh mãi yêu em, Đậu Biếc ạ! Trà chanh tình yêu - Hôm ấy, trời nhiều mưa. Phố nằm phơi mình trong gió lạnh. Em băng qua màn mư...
-
Nếu muốn tân trang cho chiếc điện thoại của mình thêm nghộ nghĩnh, đáng yêu bằng những Hình nền tình yêu thì hay xem qua bài viết này Bộ h...
-
Góc trái tim xin gửi đến các bạn những hình ảnh động, hình ảnh đẹp về chủ đề giáng sinh và chúc mừng năm mới. Bạn có thể dùng làm thiệp gửi...
-
" Bạn có bao giờ tự hỏi rằng trên đời này, người bạn yêu nhất là ai? Câu chuyện mà Trà chanh Radio chia sẻ với các bạn trong những giờ ...
-
Trà chanh tình yêu: "Vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình. Vậy nên anh không cần xin lỗi em đâu, mà hãy để em t...
-
Trà chanh tình yêu: N gười ta thường nói: tình cảm con người đối với nhau luôn quan trọng hơn vật chất và tiền bạc... Xin lỗi... vì anh n...
-
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên, Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến..." Làm thế ...
-
♦ Thất vọng... Là khi anh không hiểu những gì em muốn nói ♦ Tũi thân... Là khi anh nói ra 3 tiếng "Tùy em thôi" ♦ Hụt hẫng... Là k...
.jpg)

0 comments:
Post a Comment