Một ngày nào đó khi anh chết đi hoặc đi đâu đó thật xa, anh sẽ viết tên em lên tất cả những vì sao, để người người có thể ngước lên nhìn và hiểu rằng em có nghĩa với anh nhường nào
Mười sáu tuổi, bị người ta từ chối tình cảm, tôi thường một mình lang thang ra bờ sông và thờ thẫn nhìn con nước lớn ròng. Một chiều nọ, cậu bạn cùng lớp tên Q. đã đến bên cạnh, đưa cho tôi chiếc khăn tay: “Soi xuống nước đi! Nước đục phù sa mà vẫn thấy mặt bạn… tèm lem kìa, xinh xắn đi đâu mất rồi”. Người thích đùa vui, người hay bực tức, thế mà lại thân nhau từ đó.
Tình cảm của chúng tôi trong sáng như vầng trăng giữa trời thu in bóng đôi bạn bên thềm nhà, sôi nổi chia sẻ những dự định tương lai, những khốn khó trong cuộc sống. Trong câu chuyện của Q. luôn có bóng dáng người mẹ, có những luống hành luống hẹ mà Q. không còn thức dậy từ nửa đêm cắt phụ mẹ cho kịp phiên chợ sáng vì phải lên thị xã trọ học. Q. học tập hăng say, năng nổ tham gia công tác xã hội, sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh. Ngọn lửa nhiệt tình của cậu ấy cũng lan tỏa sang tôi, giúp tôi thả trôi những mộng mơ vẩn vơ của tuổi mới lớn.
Tình thân của chúng tôi lớn dần theo chiều dài của ba năm trung học. Duy chỉ có một lần tôi giận Q. thật, khi cậu ấy nói: “Bạn đừng yêu đương chi cho khổ nữa. 30 tuổi có công danh sự nghiệp thì tui cưới bạn”…
Tốt nghiệp phổ thông, Q. đậu vào trường đại học mà Q. mơ ước. Còn tôi lặng lẽ ngồi ở góc lớp luyện thi, mặc cảm thua sút khiến tôi co mình lại. Thời đó phương tiện liên lạc chủ yếu chỉ là những cánh thư tay, nên chúng càng không thể làm tốt nhiệm vụ kết nối chúng tôi, khi đã có một khoảng cách mơ hồ nào đó…
Chúng tôi ra trường, đứa thì về quê tiếp bước truyền thống gia đình, đứa chen chân ở lại thành phố. Những trở ngại khách quan tiếp tục cản bước chúng tôi đến bên nhau. Bao nhiêu lần đi ngang ngõ nhà tôi ở quê, không hiểu sao, Q. chưa bao giờ dừng lại, dù chỉ để “chào bác”. Còn tôi, bao nhiêu lần thả mình theo dòng hoài niệm, nhưng chỉ cần bấm một dãy số để nghe giọng Q. thì lại ngại ngần… Một lần thu xếp những kỷ vật học trò, tôi rưng rưng nhớ ra mình đã để lạc chiếc khăn tay Q. tặng. Giờ tôi đã có thêm rất nhiều mối quan hệ mới, nhưng dường như không ai sẵn lòng làm “chiếc khăn tay”, lau giùm tôi những giọt mặn đắng thẳm sâu. Hay chính tôi đã không còn trong sáng, hồn hậu để gửi trao những ấm áp vô điều kiện, mà dễ dàng chấp nhận… những chiếc khăn chỉ dùng được một lần…
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )
Home
»
»Unlabelled
» Những chiếc khăn chỉ dùng được một lần…
Monday, 13 October 2014
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
Popular Posts
-
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời Giàu, sang, xấu, đẹp .... Khắp muôn nơi... Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ Vướng mắc ,,, Bao giờ tâm...
-
Đây là thể loại game đấu thú online cho điện thoại được rất nhiều bạn trẻ yêu thích Game có cốt truyện, lỗi chơi tương tự như bộ phim hoạt...
-
Câu chuyện 5: Anh mãi yêu em, Đậu Biếc ạ! Trà chanh tình yêu - Hôm ấy, trời nhiều mưa. Phố nằm phơi mình trong gió lạnh. Em băng qua màn mư...
-
Nếu muốn tân trang cho chiếc điện thoại của mình thêm nghộ nghĩnh, đáng yêu bằng những Hình nền tình yêu thì hay xem qua bài viết này Bộ h...
-
Góc trái tim xin gửi đến các bạn những hình ảnh động, hình ảnh đẹp về chủ đề giáng sinh và chúc mừng năm mới. Bạn có thể dùng làm thiệp gửi...
-
" Bạn có bao giờ tự hỏi rằng trên đời này, người bạn yêu nhất là ai? Câu chuyện mà Trà chanh Radio chia sẻ với các bạn trong những giờ ...
-
Trà chanh tình yêu: "Vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình. Vậy nên anh không cần xin lỗi em đâu, mà hãy để em t...
-
Trà chanh tình yêu: N gười ta thường nói: tình cảm con người đối với nhau luôn quan trọng hơn vật chất và tiền bạc... Xin lỗi... vì anh n...
-
"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên, Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến..." Làm thế ...
-
♦ Thất vọng... Là khi anh không hiểu những gì em muốn nói ♦ Tũi thân... Là khi anh nói ra 3 tiếng "Tùy em thôi" ♦ Hụt hẫng... Là k...
.jpg)

0 comments:
Post a Comment