Ngồi dự đám cưới bạn, dù ngoài mặt chuyện trò vui vẻ với mọi người, nhưng lòng em lại buồn rười rượi.
Vậy là trong năm đứa bạn gái chơi thân từ thời phổ thông đến giờ, chỉ mỗi mình em là “ống chề”. Đã vậy, nhỏ bạn còn “đế” thêm một câu: “Còn mày với ông Hải thì sao, tụi tao để dành tiền đi đám cưới đã lâu mà sao không thấy mời?”. Em chỉ biết cười gượng gạo: “Ừ, từ từ đã...”.
Vô tình, em lại dùng chính hai chữ “từ từ” mà anh hay nói với em để trả lời đám bạn. 20 tuổi, em bắt đầu yêu anh. 25 tuổi, hai đứa đã ra trường, nghề nghiệp ổn định, em đề nghị cưới, anh bảo: “Từ từ!”. 27 tuổi, ba má em giục giã, anh vẫn “từ từ!”. Năm nay, em đã 30, chính thức bước vào hàng “băm”, hỏi anh, anh vẫn “từ từ!”…
Em biết, anh “từ từ” chẳng phải vì đã có mối khác, hay vì tình yêu của chúng mình không đủ để tiến tới hôn nhân. Anh “từ từ”, đơn giản chỉ vì anh chưa muốn. Nhiều lần anh nói với em là anh không muốn lấy vợ sớm, bởi sợ bị ràng buộc, sợ bị mất tự do, sợ phải khoác lên vai gánh nặng gia đình, gánh nặng cơm áo… Có lần, em còn tình cờ nghe anh nói với bạn, khi được hỏi vì sao chưa lập gia đình: “Tao còn chưa chán lông bông!”…
Em nghe mà buồn. Anh chưa chán nhưng em đã ngán “lông bông”. Con gái có thì, 10 năm thanh xuân đẹp nhất của em đã trôi qua mất rồi. Trong mắt mọi người, con gái “hàng băm” như em là đã bước vào ngưỡng… ế. Em khát khao có một mái gia đình không phải bởi ba mẹ em ngày nào cũng giục, mà em muốn được làm vợ, làm mẹ, có một đứa con kháu khỉnh để ẵm, để bồng. Còn nữa, em cũng sợ sẽ có một ngày đột nhiên anh bảo: “Thôi! Anh thấy hai đứa mình không hợp, chia tay em nhé!”. Vậy thì những tháng năm em chờ đợi, vun đắp cho mối quan hệ mình sẽ thành vô nghĩa. Lúc đó, liệu em có đủ sức, đủ thời gian làm lại từ đầu?
Mười năm yêu nhau, có bao giờ anh nghĩ đến em?
-ST ( Để Gió Cuốn Đi )

0 comments:
Post a Comment